|
| - The Winter street...
-
Lâu rồi mới ngồi
vào keyboard mà viết blog theo đúng nghĩa, thật tình thấy cũng lạ lẫm, một công
việc hơi xa xỉ về thời gian chăng?
Entry trước, cái entry tôi
than “bù đầu và
thiếu ngủ” tôi ngần ngừ mới delete, vì
cái quick comment của Búc chuyện gì qua thì cho qua. Thật ra tôi không muốn
delete là vì nó có 14 cái lời chúc và hỏi thăm của mọi người, nhưng thôi, dù sao
cái kỳ thi của tôi cũng qua rồi, chúc cũng chẳng để làm gì, tôi cũng chẳng thiết
tha gì lắm cái kỳ thi học sinh giỏi (học sinh dốt) đó.
Nhưng có
điều không thể không nói, đó là lời
cảm ơn. Cảm ơn các
bạn (anh, chị, xa gần): Quân
Rainbow, Hhvmonster, Muỗi, Búc, Gòn, KatKat, TUX,Trang AMI, Tí Bông, Thành
Nam… đã chúc
(muộn hay không muộn cũng là chúc). Thành công hay không thì một tuần sau có
bảng sẽ biết thôi!

Những “nam tính”
Có lẽ
tôi là con
người thiếu nam tính nặng nề. Mẹ tôi luôn miệng nói tôi
là đàn
bà, ừ, chẳng hiểu vì sao!?!
Ngoài mẹ tôi, còn vô khối người nữa, họ tìm ở tôi những cái gì không thuộc về
nam tính. Họ đúng chứ họ không sai đâu. Nhiều cái nghĩ tôi thấy buồn cười lắm
lắm, như mẹ tôi nói hông tôi to giống hông đàn bà cho dễ… đẻ =)), rồi thì nhiều
người bảo tên tôi là tên con gái, hay tay tôi giống bàn tay con gái; giọng nói
thì không nói làm gì, ai cũng bảo của con gái. Nhưng riết rồi, tôi cũng thấy
mình chẳng có chút nam tính nào. Tôi thấy ở những đứa con trai khác cái tôi
thích, cũng chẳng biết đó có gọi là nam tính không nữa.
Tôi thich khuôn mặt hình
thang, gọi là thế, nhưng chắc chắn
nó không phải là một hình thang vuông vức. Kiểu như một khuôn mặt chữ điền có
đường nét, khuôn mặt hình thang có đáy nhỏ ở dưới là cái cằm, đáy to ở trên là
cái trán. Trán cao, sáng, trông rất là thông minh.Không phải tự dưng tôi đi miêu
tả một khuôn mặt không không vậy đâu. Ở trường tôi có một cu học lớp 11 có khuôn
mặt như vậy đó, nhìn sáng sủa dễ thương lắm. Khi lần đầu tiên nhìn thấy nó, tôi
sững người. Chậc, đẹp trai! Khuôn mặt tôi hình tròn. Và tôi chẳng bao giờ soi
gương.
Tôi thích một giọng nói nam
tính. Có thể vì tôi không có một
giọng nói nam tính. Hay vì tôi thích nghe một giọng nói nam tính, cái thứ mà tôi
có muốn cũng không thể tạo ra được. Dạo này tôi hay nghe Lê Hiếu. Cái pic trên
là Lê
Hiếu
trong album vol2 (trước đây có người tưởng đó là tôi mới sợ chứ!?!). Không nói
tới chuyện Lê Hiếu có đẹp trai hay không (chắc
là có), nghe Lê Hiếu hát Phố mùa đông (Bảo Chấn) và
Đợi em
về
(Lê Hiếu sáng tác, song ca với Mai Thang) mà thấy bình yên lạ, mặc dù những lúc
nghe nhạc kiểu đó tôi buồn lắm. Giọng Lê Hiếu nghe rất ấm, nghe như trong
đó có cả một không gian rộng rãi cho tôi nấp vào. Hay nhỉ? Tôi không bao giờ hát
được Phố mùa
đông cho ra hồn cả!
Tôi thích một thân hình cân
đối. Nếu ai đọc Phải lấy người
như anh của Trần Thu Trang rồi thì sẽ thấy, Thanh không phải là một Mr Perfect
nhưng cái cách miêu tả thân hình ở trần của Thanh của Trần Thu Trang làm tôi
cũng khéo vẽ tượng anh ta. Nghe cũng hay! Ô, dạo này tôi cứ hay bảo mình đĩ. Là
do quần áo trong tủ có nhiều thứ rất hoa hoè (và cả không hoa hoè) và tôi khoác
lên người theo một kiểu hoa hoè (là cái kiểu mà ngày xưa tôi nhìn là tôi buồn
nôn =)). Nhưng mà tôi nghĩ, tôi đã chẳng có cái gì rồi, thì ít ra tôi cũng có
quyền mặc quần áo theo cách của tôi chứ tội gì cứ quần jeans áo thun ngày một
ngày một! sao thì sao, trông tôi vẫn cứ như con gì gì, có khi còn là
một khối
vuông cao 1m65 và nặng 64,9 =))
(thấy không, tôi còn cười phì phèo cho cái số đo cơ thể của mình), mẹ tôi lại
hay nhìn mặt tôi hằm hừ: trán thấp, mũi thấp, mắt đui, miệng móm. Tôi rất ghét
soi gương là vì vậy.
…
Chắc nhiều người đọc qua
tưởng tôi là gay mất =)) Thôi kệ đi, tôi không là gay là được rồi! Vì chẳng ai
như tôi nên không hiểu cũng là chuyện thường, tôi chẳng nói gì nữa, chắc một năm
qua kể từ ngày có blog, tôi gào thét chuyện này nhiều lắm. Tôi cũng phải
chai đi chứ!
Bạn bè
Bạn bè cùng tuổi tôi không
mấy chú trọng. Cùng lớp, có đi học chung thì cũng gặp là gặp thôi, vui thì cũng
có vui, nhưng mà đến lúc hết vui thì tôi không nhớ mấy về họ.
Bạn bè tôi đếm xem có mấy đầu
ngón tay. Búc, Gòn, Bông, Bi, Ba, Dù,
Thù, Ũ…
mọi người đi đâu hết ấy! Gòn và Búc thì mới chat trên Y!M xong,
còn Tết về cho tôi quà (nghi lắm!). Còn lại chẳng thấy đâu. Bông vẫn xem bên
blog nhưng không comment, không gì cả. Tôi cũng quên bẵng đi email, mà hình như
mọi người cũng không mấy có thời gian email.
Hình như ai cũng bận rộn. Ừ,
ai cũng bận rộn. Tôi thấy cũng chạy đây chạy đó. Hay là tôi ra vẻ bận rộn? Tôi
chẳng biết nữa, nhưng tôi thấy mình không ngồi một chỗ được. Bạn bè tôi có thấy
thế không nhỉ? Lâu nay chẳng biết Bông (mới mất con Mèo Ú) ra sao,
hay như Dù đó, không chat chit cũng
không email, không blog bliếc, không MSM. Nghĩ thấy năm lớp 11 của tôi đi chơi
bạn bè đúng là nhiều cơ!
Chắc tôi cũng phải nhìn ra
một chút. Bạn bè tôi đã ít thì không nên để cho cái vòng tròn đó lơi lỏng. Lâu
nay tôi chỉ lo cho mình chẳng biết gì cả.
Cuộc sống
Tối hôm qua tôi nằm trong đêm
mà chẳng ngủ được, cái mp3 chạy bài Phố mùa đông của Lê Hiếu (cho tôi dễ ngủ) mà tự nhiên
tôi cảm thấy tức ngực. Cứ lăn qua rồi lăn lại, phòng thì tối, ánh sáng thắt từ
đâu đâu vào phòng tôi qua cái cửa sổ to thấy cũng chói mắt nữa! Lúc đó tôi nghĩ
thấy mình sống
thật là khổ!
Hồi thi học sinh giỏi, đọc
xong đề bài là tôi muốn xé đề vì đề ra ngu lắm lắm. Một lúc tôi mới cầm bút mà
viết được, cũng may là tôi viết có mạch, nên không bị mất thời gian suy nghĩ
lắm. Thêm nữa đề rất dễ (dễ đến nỗi tôi không muốn làm vì y như nó khinh thường
học sinh đi thi). Búc, Gòn có đọc đến đây không được
comment nói bậy gì đó! Ô thế mà tôi ngạc nhiên là
tôi viết cái đề đó đến 4 đôi rưỡi giấy thi. Tôi thấy viết bài cho mỏi tay, chứ
tôi chẳng thích thú gì! Khổ!
Ây dà, khổ thì khổ nhưng vẫn
sống chứ! Tôi biết là nếu tôi than khổ sẽ có vô khối người nhảy vào mà ỉ ôi rằng
“Nhìn xem bạn còn may mắn chán, xung quanh còn bao nhiêu người khổ hơn vạn
lần!”, đến là buồn nôn cho các bạn đấy! Ừ thì tôi còn may mắn chán, ít ra còn đủ
tiền một tuần lên quán cà phê hai ba lần =)) Nhưng mà hồi đó hình như Búc có nói
với Bông một câu nghe có lý, con người ai cũng có nỗi khổ riêng,
không thể so sánh với nhau được! Mà làm gì đến nỗi tôi phải
khổ nhỉ? Tôi cũng chẳng biết nữa…
Cuộc sống đang chết dần trong
tôi.
Tôi đang cố gắng thu mình lại
hay vốn dĩ tôi đã chẳng cởi mở nhỉ? Hay do tính tôi… khinh người?
Thái độ của tôi thay đổi
nhanh lắm. Tôi có thói quen nhìn người bằng nửa con mắt thôi =)) Với cả, nhìn
nhiều người tôi thấy có cái gì đó khó chịu cứ cục cựa trong mình, chịu không
nổi, muốn hét lên cho xong. Như cái hôm tôi đi họp HiOnline lần cuối, tôi cũng
chẳng hiẻu lắm, nhưng chính xác thì những việc tôi làn đều theo phản xạ của tôi,
rồi sau đó mới đến lượt tôi nghĩ vì sao mình làm thế.
Nếu không có cái gì đó níu
kéo, cuộc sống sẽ vô nghĩa với tôi lắm lắm. Nó như một chu kỳ không mệt mỏi bắt
tôi chạy theo, và tôi thì mệt mỏi. Tôi muốn nghỉ cũng không được. Vì nếu tôi mà
ngồi nghỉ, tôi lại nghĩ quanh co luẩn quẩn, lại nghe Phố mùa đông, rồi lại chẳng đâu vào
đâu.
Nhiều lúc muốn khóc mà thấy thế
cũng mệt quá, muốn nhắm mắt chết quách cho xong.
Ấy là nói thế, chứ tôi cũng
qua hết rồi! cứ tồn tại, hằng ngày mặc quần áo bông hoè ra đường, tối về nghe
nhạc… Còn học hành cũng để đi đâu đâu…
Thế nhưng
cuộc sống cứ muốn tôi tiếp tục, chắc muốn đầu óc tôi bị mài nhẵn đi nữa. Thì,
tôi cũng không có lựa chọn mà.
+++
Tặng mọi người bài
Phố mùa
đông (Bảo Chấn) và
Đợi
em về (Lê Hiếu + Mai Thang)
Phố mùa đông - Lê
Hiếu
Đợi em về - Lê Hiếu duet Mai
Thang
Còn dưới đây là
truyện rất ngắn viết nhảm nhí từ lâu lắm lắm rồi!
Âm
hồn biết yêu
15 âm, trăng tròn
vàng vọt như khuôn mặt một người chết trôi lâu ngày.
Trên chiếc Wave,
Việt phóng như điên đến chỗ hẹn. Biển đen và dày như một tấm màn nhung đỏ sẫm
chứa đựng bao điều kì bí.
-
Anh trễ 6 phút 13 giây! -
Giọng con gái quen thuộc vang lên sau lưng.
-
Xin lỗi em, anh phải giải
quyết chút công chuyện.
Linh vẫn
vậy, gầy và xanh xao. Đây là lần hẹn thứ hai của Việt và cô kể từ ngày anh đụng
phải cô trên con đường này. Lần hẹn trước, cũng ngày 15 âm, cũng tại chỗ này…
Linh đẹp một vẻ đẹp tiều tụy khác hẳn người thường. Và có một điều đặc biệt là
cô không cho anh đụng vào người, mặc dù anh đã tỏ tình và cô đã nhận lời. Nhưng
Việt không mấy quan tâm về chuyện đó “Dần dà cô ấy sẽ quen
thôi…”
-
Ngày mai em
đi…
-
Em đi đâu? Công tác
à?
-
Anh không biết được đâu. Em
muốn ngày mai anh lên nhà em chơi.
Việt hơi
bất ngờ. Lúc trước anh cũng có hỏi Linh về nhà của cô, nhưng Linh im lặng. Cô
vốn bí ẩn như biển. Vậy mà bây giờ…
-
Em nói thật sao? Anh rất
vui…
-
Nhà em ở số xxx. đường yyy .
Anh đến, và mọi câu hỏi từ trước đến giờ của anh sẽ được giải đáp. Bây giờ em
phải đi rồi, chào anh.
Từng
tiếng ngắn gọn với hơi thở ngắn, gấp. Việt cảm nhận có chuyện gì đó không ổn.
Anh níu tay Linh. Lạnh toát! Một cái gì đó màu đỏ chảy ra từ mắt cô. Một nụ hôn
vội lên môi anh. Cũng lạnh toát! Đến khi anh chợt hiểu điều gì vừa xảy ra thì
Linh đã biến mất, cứ như cô trốn vào đâu đó trong biển vậy…
Đêm đó, Việt trằn trọc không thể ngủ
được. Hình ảnh Linh với hai dòng lệ đỏ bầm như máu, đôi bàn tay và môi hôn lạnh
lẽo cứ lởn vởn trong đầu anh. Hay cô là …ma?
Trăng trắng toát, âm u mây
mù…
Sáng hôm sau, Việt đến địa chỉ mà
Linh đã cho: một ngôi nhà cũ kĩ. Người đàn bà trung niên đứng trước ngõ, mẹ của
Linh – anh nghĩ vậy, hỏi:
-
Có phải anh tên Việt
không?
-
Dạ vâng ạ, cháu chào bác… - Có
lẽ Linh đã kể với mẹ cô ấy về mình – Anh nhủ thầm
-
Mời anh vào
nhà!
Theo chân mẹ của
Linh, anh vào nhà. Bên trong ngôi nhà bày trí đơn giản, có điều hơi im ắng
và…nặng nề. Bàn thờ lớn đặt ở chính diện, 2 bức ảnh được phủ vải đỏ, hương khói
nghi ngút.
-
Mời anh ngồi. - Người đàn bà
nhỏ nhẹ, giọng nói nghe yếu ớt và buồn phiền. – Anh là người yêu của cháu Linh
nhà tôi?
-
Uhm…Dạ…- Việt ngập
ngừng…
-
Tối hôm qua nó về, bảo tôi
sáng nay ra đón anh và kể chuyện của nó cho anh nghe.
-
Dạ đúng vậy ạ! Tối hôm qua
Linh cũng bảo cháu lên nhà Linh chơi ạ!
Người đàn bà thở
dài, đi đến bên bàn thờ lớn. Khi tay bà vừa giở tấm vải phủ một bức ảnh, suýt
chút nữa Việt té ngửa, bàng hoàng nhận ra người trong ảnh
là…Linh
-
Thưa
bác…
-
Anh để tôi
nói. Linh nó mất cách đây vừa tròn 2 tháng, ở biển…Tội nghiệp - Giọng bà bắt đầu
rưng rưng - Nó còn chưa kịp có người yêu. Thế mà mấy tháng nay, nó báo mộng cho
tôi…rằng nó có người yêu, rằng anh ấy rất đẹp trai và dễ gần…Thì ra là…nó nói
thật… - Bà bật khóc, nói không nên lời..- Nó vẫn còn vấn vương trần gian, anh
ạ…Nó chạm vào anh rồi, có nghĩa là nó phạm luật trời rồi…Nó về với địa ngục, để
được yêu… Ôi, con gái tôi…
Tiếng nấc làm nghẹn
lời người đàn bà đau đớn. Việt chưng hửng. Mọi việc không hề như anh nghĩ. Lòng
quặn thắt, anh lặng lẽ thắp nén hương cho Linh Người con gái anh yêu..rốt
cuộc…..lại là một oan hồn ư? Bây giờ anh mới hiểu được nụ hôn lạnh lẽo của Linh,
cái ngày hẹn kì quái của Linh….. Khuôn mặt Linh gầy gò và xanh xao nhòa đi trong
khói và nước mắt…
Biển đêm tĩnh lặng ghê gớm…Ngoài kia,
có chăng một âm hồn vất vưởng đang đi tìm nửa kia của mình, để một lần được
yêu…như Linh của anh???
G.o.D

Edit
blog:
Tối nay tôi check mail trong hòm thư
Yahoo, thấy báo có 1 comment trong xanga cũ kĩ. Thì ra là comment của cái bác đã
bảo truyện tôi nhăng nhít, nội dung ngắn gọn: “sr yall… by heart”
Tôi không thông thạo tiếng Anh hiện đại cho lắm,
nhưng nếu tôi nghĩ không sai thì nó nghĩa là “Sorry you… by heart..”
Gọi bác này là x_RIpcUrL_x (nick bác ấy thế), mess cho
bác RipcUrL:
Nếu đúng như tôi nghĩ về cái comment của bác (là bác xin lỗi bằng tiếng
Anh), thì ok, dù có xin lỗi thật hay xin lỗi giả (ặc) thì ok, xem như chưa có gì
xảy ra cả, tôi quên hết rồi.
Mà hình như bác có đọc 360 của tôi ấy
nhỉ?
Nhân tiện cảm ơn bác vì bài
Empty
Streets của
Late night
Alumni trong xanga bác
luôn. Tôi hát bài đấy được! ^^
| | |
| Tiếng
Việt
Chúng ta cần giữ lấy
tiếng
Việt – tiếng của cha, của mẹ, của bà,
của những người thân thuộc, của những người không quen, của những người chưa hề
gặp mặt… của chúng ta, những con người Việt Nam.
Tiếng Việt –
tiếng thiêng liêng bạn nghe từ thuở lọt lòng, tiếng nhớ mong mẹ gọi bạn mỗi đêm
bạn xa nhà, tiếng vất vả người nông dân Việt Nam làm ra hạt thóc bạn ăn, tiếng
lăn tăn của lũ em nhỏ… Xin nhớ cho, bạn là người Việt Nam.
Từ những ngày đầu
cắp sách đến trường, bạn học câu “Phong
ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”. Nhưng xem ra, giờ đây, ngữ pháp của đất nước đang cần
giúp đỡ. Bạn đang gây ra bão táp cho tiếng Việt. Tôi cũng đang gây ra bão táp
cho ngữ pháp tiếng Việt. Chúng ta không thể phủ nhận chúng ta đang phá hủy
tiếng Việt – phá hủy một nét văn hóa của dân
tộc.
Trong bài văn, ngày nhỏ tôi học, cô
giáo bảo không được viết tắt, số thì phải viết ra bằng chữ. Bây giờ tôi vẫn tuân
theo, chỉ khác số năm thì được viết bằng số mà thôi. Bây giờ làm bài Văn, đi học
thêm Văn, thầy đọc bài cho chép, tôi cố gắng viết ra hết, tên tác giả, tên tác
phẩm, trong khi một trăm người khác viết tên tác giả tác phẩm chỉ bằng 3,4 chữ
cái viết hoa cụt ngủn. Nhiều thành quen. Nhưng không phải quen mà làm như đó là
việc đương nhiên. Việc đương nhiên ở đây là
tiếng
Việt của bạn đang
ngắn dần.
Tôi không dám phủ nhận rằng cái thời
đại này là thời đại của tên lửa, của hỏa tiễn, của thông tin, của internet… mà
điều đó có liên quan gì đến việc bạn chat chit? Vậy thì tiếng
Việt của bạn ở đâu khi bạn đánh những
hàng chữ kiểu như: “hok, T hok bik chien dey, chien j? dak
bik, de hoi con Nga cho oai` noai’ sau nhoa. Bb” cái tiếng
Việt của bạn rơi đi đâu? Rơi từ lúc nào?
Có phải từ lúc bạn biết rằng cái chữ “biết” có thể viết thành
“bik”, chữ “gì” có thể viết thành
“j”, “nha” thành “nhoa” không? Tôi cũng đã viết
“Chuyện
gì” thành “Chuyện jè?” và một người bạn của tôi ở Mỹ đã
nói lại thế này “jè là cái gì? Tiếng Việt làm gì có chữ j?
^^”. Vậy đấy! Tiếng Việt làm gì có chữ
“bik”, chữ “hok”? Các bạn là
người
Việt không lẽ không thuộc được mặt chữ
Việt à?
Tôi đang cố gắng viết
tiếng
Việt một cách hoàn chỉnh nhất, đẹp nhất.
Vừa rồi cô giáo tôi có ra một đề Văn là “Giới thiệu về một nét văn hóa Đà Nẵng”
và tôi không ngần ngại viết về giọng nói Đà Nẵng, là cái đặc trưng, là cái
riêng, mà cũng chất chứa cái chung. Cái chung đó là tiếng
Việt. Bạn ở đất
Việt và bạn nghĩ mình là
người
Việt, tiếng
Việt thuộc nằm lòng. Bạn nói đằng nào
thì cũng là tiếng Việt. Tôi nói “sai”. Cái thứ ngôn ngữ
kiểu như “hok,
T hok bik chien dey, chien j? dak bik, de hoi con Nga cho oai` noai’ sau nhoa.
Bb” không
là tiếng Việt. Tôi không
thích nghe và tôi rất ghét đọc những thứ như thế. Tôi không thích
thứ tiếng không phải Việt, không phải Tây, Tàu, cái thứ lai căng. Đừng cho cái kiểu nói năng như thế
là dễ thương là nũng nịu, với tôi đó là một sự tàn phá. Mà tôi thì đã thấy cái tàn phá của
nhiều người cứ như ma, lan tràn khắp nơi, blog, xanga, con gái nói đã đành, con
trai cũng nói. Cái gì vậy? ngứa lỗ
tai và đau con
mắt. Đau cho cả người
Việt còn chưa nói
tiếng
Việt cho ra hồn mà tập tành đi Nhật, đi
Anh… ra điều ta đây nói tiếng nước ngoài nhanh nhứ gió (mà tôi nghe tiếng
có tiếng không). Tiếng có bạn để cho người ta nghe, tiếng
không bạn trả lại cho
ngôn
ngữ Việt. Xin lỗi, bạn đang muốn mình là
người Việt hay người Ý, người Tây Ban Nha?
Ngôn ngữ
của một dân tộc là một trong những điều
dân tộc đó quý nhất, vì có
quý nó, tên của dân tộc họ mới xuất hiện trên bản đồ thế giới, cờ của
đất nước họ phấp phới bay tại trụ sở Liên Hợp Quốc để sánh vai cùng với các nước
khác. Họ biết tự
hào vì ngôn ngữ của dân tộc mình, nét
văn hóa mà có khi họ phải bỏ cả ngàn năm máu và
nước mắt mới được ca
vang.
Tiếng
Việt của chúng ta, chúng ta phải biết
quý, biết yêu, trân trọng nó (bằng cách nào, tôi biết rằng bạn biết). Đừng mang
tiếng Việt đến dòng đục mà phải đưa dân tộc đến dòng trong.
Tiéng
Việt giàu và đẹp không có nghĩa tiếng
Việt dễ dãi pha trộn và lai căng.
Tiếng
Việt là tiếng
Việt.
Tôi là người
Việt, nói tiếng
Việt, viết tiếng
Việt. Tôi yêu tiếng
Việt. Tôi tự hào tiếng
Việt nhiệm màu.
Bạn là người
Việt, nói gì viết gì là quyền của bạn,
nhưng nên nhớ, nói gì viết gì cũng đừng làm tiếng
Việt trong sáng phải vấy màu. Không đáng
đâu.
Huế - Sài Gòn
– Hà Nội

Đó là tên một
bài
hát. Mà
tôi thì chưa nghe đến bài hát đó, hoặc giả có nghe nhưng tôi không biết đó là
“Huế - Sài Gòn
– Hà Nội”. Dù sao tôi cũng có thể biết, đó
là bài hàt của người tự hào vì Việt Nam, vì Huế, Sài Gòn, Hà Nội, vì kháng chiến, vì nhân dân, vì đất nước, vì đồng bào, vì độc lập, vì tự do…
Vì đó là Huế - Sài Gòn – Hà Nội.
Ngẫu nhiên không khi Sài Gòn và Hà
Nội nằm cạnh nhau mà không có Huế ở giữa? Sài Gòn và
Hà Nội, Bắc và Nam, xa nhau, càng phải
gần trong ngay cả lúc xa như
thế.
Những ngày gần đây, báo chí ầm ĩ chỉ vì
chuyện 1 entry trong blog của bé
Crys - sinh viên năm 2 ở Sài Gòn title
“Fucking Hà
Lội” và nêu ra một lô lốc những thứ ở
Hà Nội mà theo chị ấy là đáng phải “fucking”. Ngẫm ra, ngôn từ thì hơi
quá đáng, nhất là Hà
Nội , chứ không ở nơi nào khác.
Cái tự hào để đâu, hay đó là
vạch áo cho
người xem lưng? Có đi thì mới biết không fải ở đâu
cũng giống nhà mình, cớ sao còn than vãn những gì không phải là thứ của mình, ở
nhà mình?
Cái đầu óc của 1 sinh viên để đâu, lại viết ra
dòng “fucking” thủ đô ngàn năm của đất nước để rồi bây giờ người dân thủ đô dồn
dập… gọi điện thoại và đòi chém chị ấy không tha?
Vì không nghĩ rằng khi mình đi bêu xấu thủ đô
của đất nước thì cả đất nước sẽ quay lại mà bêu xấu mình.
Không phải là
sai (vì chị ấy nói thật), nhưng
không
thể nói
là đúng, không thế tán
thành.
Như một câu trong blog một người đứng
giữa: Hà Nội – Sài Gòn sao lại
phải đánh nhau? Con người
Việt Nam là con người hiền hòa, là con người ưa chuộng hòa bình, cứ dọa
chém nhau thì được gì? Chẳng thà quên người ta đi vì trong mắt mình thì người ta
không đáng gì.
Hà Nội đã xa, Sài Gòn đã xa lại càng làm cho nhau cách
xa, mà Huế đứng giữa chỉ biết nhìn hai đầu quê
hương tách nửa. Có đáng không?

Việt Nam là quê hương chúng ta. Mà điều đầu tiên trong
Năm điều Bác Hồ
dạy là
“Yêu Tổ quốc, yêu đồng
bào.” Bạn
còn nhớ không? | | |
| Người thấm đất Và Người ướt mưa Tặng Shannie Dù hơi tàn lực kiệt, đâu đâu cũng là đêm tối, nhưng còn hơi thở đam mê, còn bàn tay thon kì diệu óng ánh dưới nắng, sẽ còn có ngày mai. Cứ yêu người bằng cả trái tim mình thì người đó sẽ quay về, ánh nắng sẽ chiếu xuống. Đỗ Hoàng Diệu 
Anh ấy: Anh thật thà, và rắn rỏi kiểu của một người đàn ông miền quê. Nói chung, anh, theo cô ấy thì “thơm mùi đất”. Anh đậm chất quê. Vậy mà anh cũng đã mưu sinh ở đất Sài Gòn ồn ã và phức tạp này mười mấy năm nay, từ khi anh còn là một đứa trẻ. Anh có vẻ quá rắn rỏi mà mất đi cái linh hoạt trước những người khác giới, cụ thể ở đây là cô ấy. Anh tìm thấy cô ấy trong lớp học Anh ngữ. Anh nói chuyện với cô lần đầu vào một ngày mưa. Đúng hơn là lúc anh bắt đầu bí... đề tài sau... năm phút nói chuyện với cô ấy thì trời bỗng dưng mưa. Và anh mừng thầm vì có cái để nói tiếp. Rồi một ngày anh nói rằng anh yêu cô. Cô chấp nhận Anh không biết đến những cử chỉ gọi là yêu đương, âu yếm... hay gì đấy như thế. Anh không có... kinh nghiệm, cũng chẳng là một người lãng mạn. Trong tình yêu, anh tự nhận mình... khô (như đất). Anh yêu cô, yêu thật lòng. Chỉ phiền một nỗi rằng anh mù mờ trong cách thể hiện tình yêu của mình với cô. Vì anh khô. Và cả vì anh có bắt chước người khác, nếu không tới nơi tới chốn thì cũng là quá lố. Nhiều lần anh làm cô thất vọng, và xấu hổ. Anh mang trong mình tâm trạng của một người có lỗi vì yêu cô. Anh không nói. Và anh không muốn điều đó tiếp tục. Ngày nắng gắt, anh chia tay cô. Cô ấy: Cô rất thích mưa. Cô đến từ Hà Nội, mảnh đất sau mỗi mùa mưa lại trở mới và thơm xanh hơn. Mưa thấm vào cô như thứ gì đấy không tên mà hiển nhiên tồn tại. Con người cô cũng mềm mỏng như nước, cứ yếu ớt và mỏng manh như vậy. Cô có khả năng nói chuyện với... tất cả mọi người một cách vui vẻ và cởi mở, dù không quen biết. Cho nên, để nhớ đến những người mình đã từng nói chuyện thì quả là khó với cô. Nhưng để nói về anh thì cô nhớ. Vì cô trò chuyện với anh lần đầu trong một ngày đầy những mưa là mưa, lọc không khí Sài Gòn sạch đến trắng tinh không gian. Cô chú ý đến anh trong lớp Anh ngữ từ trước đó, chẳng hiểu, nhưng cô cứ phải nhìn sang anh. Rồi một ngày, anh ngỏ lời yêu cô. Cô đồng ý. Tình yêu ấy mà, với nhiều người thì lãng mạn là cái không thể thiếu. Anh không lãng mạn. Mà cô vẫn chấp nhận yêu anh. Vì anh cũng yêu cô. Và cô tin vậy. Nhưng đến khi anh và cô hết lời để nói với nhau trong mỗi cuộc nói chuyện thì... không gian trở nên nhàm tẻ. Nhiều khi cô tự hỏi mình đến với anh có phải là lựa chọn đúng hay không? Cô lung lay trái tim. Con bạn thân cô cũng xì xào rằng “Tao thấy thằng đấy cứ cục mịch thế nào, mày nghĩ gì chọn nó?”. Vì anh yêu cô mà... Chiều mưa tầm tã. Thời tiết lạ lùng, mới sáng nắng gắt, chiều đã mưa lê thê. Cô ngồi vu vơ với ly cà phê, cứ lan man tự hỏi (lại tự hỏi) có phải mình chia tay anh vì mình không còn yêu anh nữa? 
Đất và mưa: Một sự thật hiển nhiên mà ai cũng thấy được rằng thiếu mưa thì đất sẽ khô hạn. Khô đến nứt nẻ. Nhưng ngược lại, thiếu đất, mưa biết thấm vào đâu? Hay cứ lênh đênh rồi trôi tất ra biển lớn? Đã một tháng từ ngày anh xa cô. Anh nhớ cô. Điều tất nhiên là anh phải nhớ cô. Nhớ lắm. Và anh lại bắt đầu hối hận vì sao mình lại chia tay với cô như thế, để bây giờ ngồi nhớ. Nhớ tất, từ khuôn mặt, đến nụ cười. Anh nhớ nhất là bàn tay cô. Bàn tay mềm mại, mát như nước. Những ngón tay dài thon của cô lúc đưa ra hứng nắng lung linh như hạt sương trên lá. Và nhất là, bàn tay cô rất giống bàn tay mẹ anh. Cũng có thể, anh yêu cô vì đôi bàn tay đẹp đó. Nhưng bây giờ thì anh đang xa cô, và nhớ. Nắng chói, anh nhìn thẳng mặt trời mà hỏi “Cô thế nào rồi...?”. Một tháng qua, cô vẫn giữ cái thói quen là tan sở ra đứng ngay ngã tư, cạnh cabin điện thoại và chờ anh đến đón. Một tháng, và cô chằng thể nào bỏ cái thói quen đấy được. Lạ kỳ! Chiều nay cũng vậy. Cô lại ra đứng bên cạnh cabin điện thoại. Chẳng biết để làm gì. Đến lúc nhớ ra rằng... đã 1 tháng chia tay, cô chưng hửng. Bất giác, cô lẩm nhẩm mấy câu thơ: “Anh xa em Trăng cũng lẻ Mặt trời cũng lẻ...” Sao nhỉ, cô lại thấy những cơn mưa mình thích lúc trước đây “cũng lẻ”. Thiếu đi cái gì đấy rất quen thân Sự thẩm thấu: Không phải là một điều ngẫu nhiên, mưa và đất cần có nhau để cho nhau ý nghĩa tồn tại. Mưa thấm đất và đất ướt mưa. Anh chợt nhận ra rằng mình cần có cô. Vì với anh, một lẽ đơn giản rằng không có cô, anh sẽ nhớ quay nhớ quắt khuôn mặt, nụ cười và đôi bàn tay mát rượi những giọt mưa. Cô chợt nhận ra rằng mình cần có anh. Vì với cô, một lẽ giản đơn rằng không có anh, cô sẽ đứng ở cabin điện thoại mỗi chiều một lúc lâu như kẻ thất tình. Anh nhấc điện thoại gọi cô. Cô nhấc điện thoại gọi anh. Cả hai đều nghe thấy những tiếng tút liên hồi. “Máy bận!” Anh vội vã lên xe đến nhà cô. Cô vội vàng đến nhà anh. Cả hai không gặp được nhau. Hôm sau, anh được phân công công tác nước ngoài một năm. Tháng sau, cô cùng gia đình chuyển về Hà Nội sống. “Có lẽ, một ngày đẹp trời nào đó chăng?” Anh thì thầm. “Thôi thì, chờ một ngày đẹp trời...” Cô thì thầm. Sự tích ngày đẹp trời: Một ngày đẹp trời, với họ là có mưa trong nắng. Họ bên nhau. Cũng như mưa với đất lúc nào cũng gắn với nhau vậy. Ngày đẹp trời không có sự tích. Nhưng họ vẽ nên sự tích một ngày đẹp trời với đất nơi anh và mưa nơi cô. Ngày đẹp trời là ngày mưa và đất biết yêu nhau. Thật sự. Như anh và cô bây giờ. G.o.D  | | |
| - Cậu đến rồi đấy à? - Người đàn bà đãy đà ra cửa đón anh. Cái điệu bộ của bà ta làm anh liên tưởng đến một con thỏ cái đang chờ được thụ tinh. - Cậu vào đây. “Trao đổi giá cả đây mà!”, anh nghĩ rồi đến ngồi trên chiếc ghế sofa đệm da màu nâu thẫm. - Cậu biết tính chị rồi đấy. Chị thì... cái gì cũng ưa nhanh gọn. (Bà ta vờ cười ngượng - “Bà thì còn cái quái gì để ngượng chứ?” - Anh nghĩ). - Thôi cậu bớt cho chị nhé, 500 ok? - Chị đùa tôi đấy à? - Thế cậu muốn bao nhiêu? 700 chị làm gì có? - Chị mà không có thì không ai có cả. 650, hết giá rồi. - Cậu là cậu cứ hay ép người quá đáng nhé! - Cái con người đĩ thõa trong bà ta lồ lộ ra khi cười duyên với anh, lại còn đưa tay xoa xoa đầu gối anh. “Mụ này, lăng loàn hết mức rồi!”. Nhưng anh cũng phải chấp nhận. Anh đang dành tiền cho cái xe mới. Cái Dream của anh đã quá cũ kĩ rồi. Với cả máy giặt cho Thụy nữa. Hai người không ai bảo ai đều tự động đi vào phòng - căn phòng có kê sẵn giường - người ta gọi đó là phòng ngủ - nhưng bà ta lại thích gọi nó là “phòng làm tình”. Chưa để anh kịp định thần thì bà ta đã ôm chầm lấy anh, tay mân mê cởi khuy áo rồi đẩy anh lên giường. Lò xo nhún nhảy... Bà ta là một con quỷ cái, một con quỷ cái lâu ngày thiếu hơi quỷ đực. Bà ta xoắn chặt vào anh như một sợi dây thừng khó chịu. Mồ hôi ra ướt đẫm khăn trải giường, căn phòng tràn ngập cái mùi hăng nồng của nhục dục con người đang được bộc lộ ra hết cỡ. Bà ta dùng hai bàn tay mập mạp của mình hết ép đầu anh vào bộ ngực đồ sộ của mình rồi lại dằn anh xuống háng. Rồi như điên lên với cái thân hình trai trẻ của anh - bộ ngực nở, cái bụng thon, cơ bắp gọn ghẽ đâu ra đấy, bà ta phủ lên người anh rồi cứ thế mà đu đẩy, có cảm giác như bà ta đang hiếp dâm anh chứ chẳng phải anh đang ở thế chủ động như muôn thuở các cuộc giao phối vẫn thế. Chiếc giường lò xo kêu lên ọt ẹt trước những cú nhún nhảy, huých, quẫy... của người đàn bà ấy. Bà ta bắt anh phải hầu mình, từ trên giường xuống đất, từ đất chuyển sang sofa, từ sofa vào đến phòng tắm... Mồ hôi chảy từng dòng từng dòng trên da hai người, ướt mà rin rít, tiếng da thịt đập vào nhau nghe chan chát. Có lẽ, trong tất cả những kiểu giao phối của muôn loài, họa chăng chỉ có lợn mới ngang tài ngang sức với bà ta. Anh mệt nhoài. Nhưng vì 650 USD, anh phải cố... Bằng không, anh có đi làm trong 2 năm nữa thì vẫn cọc cách với chiếc Dream second-hand giẻ rách. Và Thụy thì vẫn gò lưng giặt từng cái underwear của anh. 
o0o Không thấy anh về, Thụy nhấp nhổm không yên. Anh khóa di động. Đã 6h sáng, cô đã thức trắng một đêm. Điện thoại đổ chuông, cô vội vàng bắt máy. Nhưng không phải anh, là bà ta. - Thế nào cô em, nhớ chị không? - Cái giọng đon đả chối tai của bà ta cất lên ở đầu kia làm cô phải nhăn mặt đưa điện thoại ra xa tai một chút, rồi hừ giọng: - Mới gặp chị hôm rồi, nhớ sao được mà nhớ? - Khiếp, làm gì mà nhát gừng với chị thế. Chị bảo này, tối thứ 3 em có rảnh không, đến nhà chị nhé? - Làm gì? Chẳng phải chị đã có trai rồi à? Lịch của tôi là 246. - Trai nó cáo ốm rồi em ạ. Cái thằng đấy... - Tối thứ 3 tôi bận. - Bận gì thì cũng gác sang, lo chuyện của chị đã. Sao, được không? - Bao nhiêu? - 900 nhé! Thế là cao lắm rồi đấy! - 950, ok thì tối đó tôi rảnh. - Thôi thế cũng được, sao lại giống tính thằng đó thế. Đứa nào cũng ép chị quá đáng.... Tối thứ 3 9h em nhé! - Chào. Thụy gác máy. Mệt mỏi. Tự hỏi không biết có việc gì mà bà ta lại nâng “lương” lên cao như vậy? Mà giờ này thì anh vẫn chưa về.
o0o Sự xuất hiện của cái máy giặt không làm Thụy vui như anh tưởng. - Em hiểu vì sao tối qua anh không về nhà rồi đấy! - Ừ thì... Anh biết Thụy biết. Nhưng anh chẳng biết làm gì khác ngoài đứng ấp a ấp úng như thế. - Lần sau có qua đêm ở đâu thì tùy, nhưng báo về cho em rồi hãy đi, nhé! - Ừ... Bỗng nhiên anh thấy có lỗi với Thụy. Dù sao thì cũng ở chung một nhà, cô lo cho anh quá nhiều. Mà lần đầu tiên anh biết lo cho cô thì cái sự lo lắng đó cũng không hoàn hảo. Anh tự trách mình hơi vô tâm. Hẳn đêm qua không phải là đêm duy nhất Thụy chờ anh. Vì Thụy sợ cô độc nên Thụy mới chờ anh. Mỗi khi một mình là Thụy lại nghĩ về chuyện xưa. Những khoảng đời cô độc của cô cứ dần dần hiện về, cô nhìn lại mà tức tưởi. Cô là một con đĩ không hơn. Mẹ cô mất năm cô vừa 11 tuổi. Cô ở với bố. Và bố cô không phải là người tốt. Căm mẹ cô vì không sinh cho ông một đứa con trai, chỉ có cô là duy nhất, ông đày Thụy như một con ở trong nhà. Và một đêm, rượu chè say xỉn, ông về và... làm cho Thụy trở thành đàn bà - một con đàn bà 11 tuổi. Thụy cô độc khi còn chưa mở mắt với đời, cô độc trong chính căn nhà của người cha mình - người đàn ông làm cho mình mất đi chữ “trinh”. 18 tuổi, cô bỏ nhà đến thành phố. Và ở thành phố, người ta bon chen nhau tìm việc làm. Nhưng việc làm của một con đĩ thì không cần phải bon chen. Đĩ với cô không chí là đi với trai, cô đi với cả những người đàn bà. Tính đến bây giờ cũng 3 năm cô làm cái nghề đó, cũng sống được ở cái đất này. Sống ngầm. Sống với hai khuôn mặt. Ban ngày cô là sinh viên trường Mỹ Thuật. Ban đêm cô là một con đĩ, một con người bisexual. Cái khoảng thời gian nửa đêm đến gần sáng ở nhà là khoảng thời gian cô thấy yên bình nhất. Vì cô có cái cảm giác đ ợi anh về, tất nhiên chỉ những ngày anh có “việc”, mà “việc” hình như anh có cả tuần. Và những đêm anh không về thì cô lại thấy mình cô độc trong cái căn hộ chung cư nhỏ bé rêu mốc đó.

o0o - Tối nay anh có việc không? - Uh, có. - Việc ở công ty à? - À... ko. - Không về nhà? - Có thể. - Vậy cũng được. Tối nay em cũng có việc. Đối thoại thường ngày. “Việc” là việc gì thì cả anh và Thụy đều biết. o0o 9h tối, Thụy đưa tay gõ cửa. Người đàn bà của tiếng nói chối tai lại mở cửa. - Đúng giờ thế em! - Nhanh lên, tôi không có thời gian! - Nhanh nỗi gì, cả đêm nay em ở đây với chị mà lại... Câu nói lấp lửng dừng đúng chỗ. Và Thụy thoáng thấy lạ. Bà ta hôm nay cứ ưa lượn lờ, không vào cuộc, không hấp tấp, không ra vẻ thèm khát như mọi khi. Bà ta cứ như đang chờ đợi ai. Và đúng như Thụy nghĩ, 10h cửa lại vang tiếng gõ lộc cộc. Bà ta để nguyên bộ dạng trần truồng từ trên xuống ra mở cửa. Một người đàn ông vòng tay ôm hôn bà ta ngay từ cửa. Hai người dính với nhau qua đường miệng năm phút, rồi người đàn ông trông trẻ hơn bà ta 5, 6 tuổi, vẻ đẹp trai, phong độ rời ra nũng nịu cái vẻ của một đứa con nít lên 10: “Em ăn cơm trước kẻng nhé, bắt đền em đấy!”. Bà ta đưa cái lưỡi ra: “Cuộc vui chưa bắt đầu, anh yêu vội gì! Tí nữa sẽ có trò hay hơn thế này nhiều! Bây giờ mình làm nóng một tý đã!” “Trò hay hơn? Bà ta định giở trò gì nữa đây?” Chưa nghĩ hết câu thì Thụy đã bị lật úp người lại. Người đàn ông từ phía sau cứ thọc cây gậy của mình vào hậu môn cô, còn bà ta thì bắt cô làm trò bú mút. Cô ghét cái tình cảnh bị kẹp giữa thế này. “Mụ già này là một kẻ bệnh hoạn!”. Cô hết bị lật úp, lại bị lật ngửa cho hai người hai đầu cứ thế mà hành hạ, thi nhau rên rỉ. Ba người trong cái tư thế đó hơn nửa tiếng thì “knock knock knock...”. Bà ta bước xuống giường. “Trò vui thực sự sắp bắt đầu rồi!” Cửa mở. Người gõ cửa bước vào. Thụy ngạc nhiên đến rụng rời. “Anh!”. Người đàn ông kia thì lại tỏ ra vui mừng ra vẻ, cứ tồng ngồng thế chạy đến: “Em, sao trùng hợp thế này! Hôm nay anh có đến hai em yêu!” rồi cười vang. Anh sững sờ nhìn Thụy trên giường, không một mảnh vải che thân. Thụy quay mặt đi, cay nơi mũi. Bốn người quần nhau trên giường. Nói đúng ra chỉ có bà ta và lão sếp của anh là quằn quại được. Còn anh và Thụy nhìn nhau từ đầu đến cuối. Nhìn nhau mà bất lực. Tay cô tìm nắm chặt lấy tay anh. Lúc mặt anh đối diện mặt cô, anh muốn cúi xuống hôn Thụy. Nhưng cô quay mặt sang một bên. Anh liếm phải đuôi mắt cô, mặn mùi mước mắt. Hai con người kia vẫn cứ quấn lấy anh và Thụy, thỏa mãn những tiếng hít hà rên rỉ suốt đêm... o0o Trên đường về nhà, anh và Thụy không nói gì. Về đến chung cư, léo qua 7 tầng lầu, cũng không ai nói gì. Vào đến nhà, mỗi người chui vào phòng mình. Thay quần áo... Cứ tưởng sau cái ngày mệt mỏi thì ai cũng cần phải ngủ, nghỉ ngơi. Vậy mà anh và Thụy nằm trên giường không thể nhắm mắt. Ai cũng nghĩ. Chứ không phải nghỉ. 
o0o Sáng hôm sau khi anh thức dậy thì cô đã đi học. Chiều hôm đó, khi cô về nhà thì anh đã đi làm. Tối, hai người về cùng một nhà. - Anh đã ăn cơm chưa? - Chưa. - Vào em dọn ăn luôn. Ăn cơm. Mỗt bữa cơm tưởng chừng bình thường mà ai cũng cúi mặt xuống chén cơm. Anh thấy cần nói gì đó. Thụy cũng thấy cần phá cái không khí lặng này. Hai người ngẩn lên. - Em... - Anh... Một giây nhìn nhau, không biết có đủ để hiểu nhau hay không, họ lại im lặng, ăn cho hết bữa cơm. Lại mỗi người một phòng. Lại nghĩ. ... - Tối nay anh ngủ nhờ giường em một đêm nhé! - Anh ôm gối đứng trước cửa phòng cô. - Uh... Thế là tối hôm đó, anh ngủ lại phòng Thụy. Tối hôm đó, anh thật sự là một đứa con trai, cô thật sự là một đứa con gái. Họ ngủ với nhau như một cặp vợ chồng. Không biết thời gian. Còn tối. Thụy nằm quay lưng về phía anh đang vòng tay ôm ngang eo cô. Bỗng dưng cô bật khóc, đôi vai rung rung. Anh đang ngủ, tỉnh dậy. Nghe tiếng thút thít từ Thụy, anh chỉ còn biết siết chặt tay ôm cô vào lòng. Mong sao đêm nay cứ chậm chạp trôi. ... Trời sáng. Nắng hé mở mắt anh. Anh thấy tay mình trống không. Không có Thụy bên cạnh. Anh bật dậy lên tiếng “Thụy...”. Anh xuống nhà bếp - không, nhà vệ sinh - không. Cái căn hộ nhỏ tí không có Thụy. “Hay cô ấy đi học?” Nghĩ đến đó, anh đưa mắt qua bàn cô. Chồng sách vở biến mất. Anh hoảng hốt vào phòng cô lần nữa. Quần áo cũng đã biến mất. Căn phòng không có một dấu hiệu nào là tứng có Thụy ở đó. Anh chạy ra hành lang, chú ý thấy mảnh giấy trên bàn phòng khách. Nét chữ Thụy liêu xiêu. “Anh, em phải đi rồi. Anh ở lại nhớ cẩn thận. Em biết mình ra đi thế này là không phải nhưng em không thể ở lại. Anh ở lại nhớ cẩn thận. Mà tốt nhất anh nên chuyển nhà đi. Không có em đỡ anh mỗi lần anh bị đánh nữa đâu. Hay là anh... lấy một ai đó? Chúng ta không giống những con người bình thường. Em, cũng không giống anh, dù em và anh có nhiều điểm giống nhau. Em không muốn thấy anh phải làm “việc” nữa, nhất là khi có cả em.... như tối hôm đó... Cảm ơn anh về buổi tối hôm qua. Cảm ơn vì đã cho em được là em một lần. Có thể em sẽ gặp lại anh để nói... Em yêu anh Thụy.” Thụy đã vừa viết, vừa khóc. Lá thư nhòe đi những vòng nước mắt cô đã rơi. Từ bây giờ anh sẽ lại một mình... Thụy của anh cũng sẽ lại một mình... Họ mãi vẫn là những con người cô độc một cách không-bình-thường trong một xã hội đầy rẫy những con người bình thường - biết ghê tởm và ghẻ lạnh những con người như anh và Thụy.
“Thụy, anh cũng yêu em...”. Anh chực khóc. o0o Anh lê lết đến cửa nhà, gắng gượng đứng dậy mở khóa. Bông băng, thuốc đỏ... Bụng anh đang đau hằn, tím đen... Loạng choạng, anh vướng phải chân bán, ngã. Tờ giấy bay tà tà xuống trước mặt anh... “... Xét nghiệm HIV/AIDS... Dương tính...” Anh nhìn đó mà cười gằn. Mặt anh mếu hẳn lại. Nước mắt lại trào ra. G.o.D ------------------------------- Chúa đã sinh ra chúng ta, và Chúa cũng sinh ra họ. Chúng ta không phải là con ruồi, con kiến. Họ cũng không. Họ là những con người. Chúng ta biết yêu, họ cũng biết. Chúng ta biết đau, họ cũng biết. Vậy mà chúng ta xem họ không khác gì những thứ đáng tởm. Vì sao? Hãy để họ được sống như chúng ta. Xa lánh và ghê tởm không phải là cách làm cho họ thấy dễ sống. Hãy để họ được yêu, nhưng đừng làm họ đau. Vì chúng ta cũng không muốn làm mình đau. ------------------------------- Bạn có yêu họ không? Tôi yêu họ. ------------------------------- 
| | |
| -
 Sống ngầm[:.Truyện có nhiều chi tiết người lớn Nếu không thích xin đừng đọc.:]
- Vì sao? Mắt cô bắt đầu rơm rớm. - Tại sao hả anh? Đôi mắt mọng nước. - Hay tại vì... Nước mắt từng giọt chảy dài trên gương mặt của cô gái 21 tuổi đang đứng trước anh. Rồi cô ôm mặt khóc... ... em là một con đĩ? Dấm díu khóc một lúc, cô gạt nước mắt đừng lên nhìn anh, ánh mắt sắc lẻm. Ba giây sau cái ánh mắt nhìn đó, anh tưởng đất dưới chân mình sụp xuống. Cô tát anh một cái như trời giáng rồi nói: - Xin lỗi, em chỉ là con đĩ! Nhìn anh lần cuối, xong cô bỏ đi. Anh đứng lặng từ đầu tới cuối mà không nói được một lời nào. Nhìn bóng cô đi xa dần, anh thầm nói “Xin lỗi em, anh...” thì điện thoại rung. Anh bắt máy. Lên xe và đi, dáng vẻ hấp tấp. Coi như đây là lần thứ 101 anh làm cho người ta khóc. Coi như đây là lần thứ 101 anh phải thì thầm xin lỗi người ta. o0o - Bọn chúng nó lại đánh anh à? Sao anh không gọi em? Bộ dạng của anh bây giờ là bộ dạng của một con chuột suýt tí nữa là bị xe cán phải, tả tơi bầm dập không để đâu cho hết. Và tất nhiên, điều đó làm Thụy không vui, không một chút nào. - Anh cứ để chúng nó hành mình mãi vậy à? Gì thì cũng phải biết đứng lên chứ! Để em đi chửi chúng nó một trận... Thụy vừa dợm bước đi thì anh vùng chạy đến ôm eo Thụy giữ lại, cố gắng nói từng chữ mệt mỏi, đứt đoạn: - Thôi...cho anh xin... em ở... nhà đi... - Nhìn anh thế này em cũng chẳng đi đâu được... Thế là Thụy lại dìu anh vào giường, lấy bông băng thuốc đỏ khăn nóng này nọ cho anh... Như một quá trình được lặp đi lặp lại, mỗi tuần một lần. Anh và Thụy sống chung với nhau như vợ chồng được hơn ba tháng nay. Căn hộ chung cư hai người thuê với giá rẻ mạt nằm tít trên tầng cao nhất của tòa nhà niên đại mười lăm năm đó, rêu phong ẩm mốc. Nhưng họ sống được. Ít nhất thì anh cũng còn đủ sức lê lết lên đến căn hộ của mình rồi ngã trước cửa mỗi lần bị đánh đập như vậy. Chúng nó thấy anh ngứa mắt nên mới đập. Chúng nó bảo cái loại như anh làm ô uế xã hội, này nọ... Anh cũng quen rồi. Thụy tốt, là một cô gái tốt, tốt về nhiều mặt, nhưng không phải là tất cả các mặt. Có một điều anh rất biết ơn Thụy là cô chăm sóc cho anh kĩ lưỡng như mẹ chăm sóc cho con, bằng chứng thuyết phục nhất là cái lúc anh đang liệt giường này đây, Thụy chạy đi chạy lại sốt sằng như một bà mẹ lần đầu chăm con sốt, nhìn rất đáng yêu. Nhưng anh chỉ dừng lại ở biết ơn bằng cách nói mơ hồ rằng “Sau này ai mà lấy được em là may mắn lắm đấy!”. Thụy lại trầm ngâm. Thụy cũng rất cứng đầu. Nhìn cái kiểu cô hùng hùng hổ hổ đòi đi “chửi chúng nó một trận” là biết. Không biết bao lần anh đã phải ngăn cô bằng cái cách giữ riết cô lại như vậy. Nhưng xét cho cùng thì cô cũng vì anh. - Hay anh cứ đi làm rồi sáng về, chứ đừng về giữa khuya như vậy nữa... o0o Nói anh và Thụy sống như vợ chồng chỉ là bề mặt, bởi ai nhìn vào cũng thấy rằng anh và Thụy rất đẹp đôi. Anh đẹp trai, cao ráo, nghề nghiệp ổn định. Thụy cũng không kém. Mọi người chỉ hay thắc mắc về chuyện hay đi về khuya của anh, mà cũng có lần có người thấy anh ngã giữa cầu thang tầng 3 chung cư. Thụy hay lấp liếm bằng “Anh ấy làm ca tối ạ!” và “Có lẽ anh ấy mệt quá, lại chè chén với mấy người trong công ty nên ra thế!”. Rồi lại đến chuyện hai “vợ chồng” có vẻ ăn nên làm ra mà lại đi ở một căn hộ ọp ẹp thế này. Thụy lại bảo rằng họ đang để dành tiền cho anh sau này mở công ty riêng. Mọi người không thắc mắc nữa, có vẻ khâm phục. Chỉ anh và Thụy biết mình đang làm cái gì. Căn hộ hai người ở, năm phòng, hai giường. Ngoại trừ phòng tắm, nhà bếp, phòng khách chật chội thì hai phòng ngủ là rộng rãi nhất. Và hai phòng ngủ, đồng nghĩa với việc anh và Thụy không ngủ với nhau. Vợ chồng? Chỉ anh và Thụy biết phải nói gì.  o0o
Khi anh đã ngủ, đêm tĩnh mịch, Thụy ngồi cạnh bên mà thương. Gương mặt đẹp trai của anh cứ bay tám ngày lại mang những vết tím. Bọn chúng nó không để cho anh yên. Bọn chúng nó ghê tởm anh. May mà bọn chúng nó không ghê tởm cả Thụy. Nếu không, giờ đây chắc Thụy cũng liệt giường như anh mất. Đến khi nào thì anh và cô mới được yên ổn sinh sống? Có lẽ lúc đó họ cũng rời cái căn hộ chung cư rách nát tồi tàn này rồi. Mỗi người một nhà, tự do. Nhưng mà hiện tại với tương lai mà Thụy đang nghĩ thì cách nhau quá xa. Đang mông lung, điện thoại anh rung. Thụy nhìn số, số quen. - Anh ấy đang mệt, không làm gì giờ này được đâu. - Nó có khách mới à? - Không, làm ơn để anh ấy nghỉ đi, tối mai được chứ? - Hừ! Tiếng gác máy thô lỗ bốp chát vào tai Thụy. Cô lại nhìn anh, thở dài... Bây giờ thì đến lượt điện thoại của cô rung. - Tối mai em nhé! - Để em xem thế nào đã, bạn cùng phòng của em đang ốm. - Thế tôi hay nó quan trọng hơn? - Anh ấy. - Cô biến thái từ bao giờ thế hả? - Từ lúc nhận điện thoại của chị. Đến lượt Thụy gấp điện thoại đánh cụp một cách thô lỗ. Mỏi mệt. Cô không muốn cứ phải một tuần nhìn mặt người đó bảy lần, và bảy lần đều ở trên giường với những món đồ chơi thơm bằng nhựa mùi hoa quả và những tiếng rên giả tạo. Và nhất là khi người đó lại là một người đàn bà. Chỉ với anh, và với khách, cô mới không phủ nhận chuyện mình là một người bisexual. Đó là lý do mà vì sao căn hộ của cô và anh lại có hai giường. Cái giường cô mua được là nhờ tiền của người đàn bà vừa gọi điện đến, hơn Thụy 13 tuổi, giàu có, là mẹ của hai đứa con, chồng chết cách đây 3 năm, thèm khát tình dục, nhất là với những cô gái trẻ như Thụy. Bà ấy là les chính hiệu. Thụy hơi ghê tởm bà ta, không phải vì bà ta là les (vì Thụy cũng có gì tốt đẹp hơn?), mà vì cái mùi tiền của bà ta quá tanh hôi. Để có được những đồng tiền tanh hôi đó, Thụy phải ra sức làm cho con bò cái động dục đó rên sung sướng trên giường như thể bà ta vừa trúng vé số độc đắc. Không hề dễ. Bà ta quần Thụy như quần một con chuột trong lồng. Đến khi Thụy mệt lử thì cũng là lúc bà ta co co giật giật, rên lên ỏm tỏi rồi lại nhũn ra, nằm gục trên giường. Dơ bẩn. Thụy rất ghét cái kiểu của bà ta, cứ hai ba ngày lại gọi cô một lần cho mấy việc nhố nhăng đó. Xong rồi thì cô cứ việc đến ví bà ta lấy tiền - cái ví ngoại trừ tiền và son phấn đàn bà còn có bao cao su cả cho nam và nữ, thuốc tránh thai (vì đôi khi không thể chịu đựng hơn bà ta cũng hay gọi những thằng đĩ đực) - có bao nhiêu tiền cho tất. Bà ấy không quan tâm mà cô cũng không thèm đếm. Bây giờ thì Thụy lại mang mấy đồng tiền cô lấy từ cái ví da đen dài đựng toàn nhứng thứ tạp nham của người đàn bà đó đến hiệu thuốc mua cho anh mấy viên giảm đau loại mạnh. Cũng may là chiều mai anh mới phải đến công ty, mong cho mấy vết bầm mau tan máu. Đi ngang qua hàng nước cạnh cổng vào chung cư, cô lại thấy lũ lè nhè. Một đám thanh niên thằng nào cũng trạc 21, 22 tối tối lại tụ tập chè chén trước cổng chung cư, chính lũ này đánh anh ra nong nỗi như vậy. Vừa định đi đến nói chuyện cho ra nhẽ thì cô nghe được đoạn nói chuyện bay mùi rượu của đám thanh niên đó: - Ối các người muốn gì.. Ối ối... Hự hự - Một đứa giả giọng con gái và giả đò uốn éo như thể đang bị đánh. Thụy biết hắn ta đang nhái theo anh. - Haha thằng đó kiếm đâu ra cái giọng điệu đó chúng mày nhỉ? Nghe mà tao tởm được, muốn đánh cho lòi họng ra. - Tao đã cho nó vài cú vào mõm, đếch biết nó có ngộ ra cái gì không? - Chúng mày xem con vợ thằng gay lại đi mua thuốc cho thằng gay kìa. Hahaha Cả bọn lại cười vang khả ố. Thụy định bước đến lại thôi. Không khéo mình lại bị tụi đó làm nhục, bầm dập, rồi chẳng ai lo cho anh. Chửi đổng thầm thì “Lũ khốn nạn!” rồi Thụy lại đi. Lũ kia vẫn cười nhăn nhở. o0o

Nuốt viên thuốc giảm đau đắng họng, anh nhìn nắng chói chang mà đưa tay che mắt. Định gượng dậy mà thấy toàn thân ê ẩm, anh lại phải nằm xuống. Nhưng rồi cái ý nghĩ chiều nay phải nộp bản báo cáo cho sếp làm anh cũng phải gắng gượng dậy cho bằng được, cho dù có hơi đau phần hông và ngực. - Anh tỉnh rồi đấy à? - Anh... đau đầu quá... Anh... còn bản báo cáo... Em đưa anh đến bàn. - Anh nghỉ đi, em làm cho. Đánh máy thôi phải không? - Ừ... Thôi nhờ em vậy. Thụy đến bên máy tính, đánh bản báo cáo cho anh. Còn anh lại chìm vào ngủ. Thuốc giảm đau lại phát huy tác dụng. - Anh, dậy, chuẩn bị đi làm. Tiếng Thụy lay anh dậy, trưa nắng càng chói chang. Anh từ từ ra khỏi giường, vào phòng tắm. Soi mình trong gương, anh nhìn thấy cơ thể tím thẫm. Một vệt dài ở hông và bên ngực phải. Đau. Nhưng thôi, anh cũng phải chịu, dù gì thì đây cũng không phải lần đầu tiên. Văn phòng giám đốc nằm sau cái cửa to đùng có bảng treo “Giám đốc” kia làm anh cũng chùn bước do dự một chút. Lúc nào đến trước căn phòng này anh đều cảm thấy như vậy. Anh sợ. Tay cuộn cuộn tập tài liệu. Khi đang định đưa ngón giữa tay phải lên gõ cửa thì bỗng một bàn tay từ đằng sau vòng qua eo anh. Giật thột. Anh nhìn quanh, hành lang vắng hút, chỉ có anh và... - Tới lâu chưa em? - tiếng mơn trớn của gã đang đứng đằng sau làm anh thấy ghê tởm. Gã sếp của anh. Hai bàn tay, một đưa chìa khóa kở cửa phòng, một... lần mò vào trong áo anh. Khi cửa phòng bật mở, cái thân hình đồ sộ sau lưng như muốn đổ ập lên anh. Vùng khỏi cái đôi bàn tay đó, hông đau nhức, anh gằn giọng: - Buông ra, tôi bị đau. Anh đừng có như vậy được không hả? - Haha, nhìn lại em đi em ạ, ngay cả khi em chửi tôi thì cái giọng của em chẳng khác giọng một con đàn bà bán cá ế ẩm ngoài chợ. Mệt cái dek gì, hôm qua lại đi với thằng nào hả? - Thôi đi, hôm qua tôi ốm. Bản báo cáo đây, anh xem đi. Tôi về phòng làm việc. - Đi nhanh thế hả em? - Vừa nói, hắn ta vừa vuốt bàn tay anh khi đưa tập tài liệu. Anh rợn người. - Em nhớ tối nay nhé. Tiếng hắn ta nói với theo khi anh sập cửa, cứ lo ai đó sẽ nghe thấy. Nhưng không ai hết. Hành lang vẫn vắng hút. Anh về lại chỗ ngồi mà trên ngực còn đau. Ám ảnh. “Không có em mấy ngày qua anh vẫn cứ phải giải quyết một mình, chán!”. Cái điệu cười cợt của hắn ta làm anh chịu không nổi. Váng đầu. Hắn là một thằng gay trơ tráo. Ừ thì anh cũng là gay. Đó là một phần lý do vì sao căn hộ anh ở với Thụy có hai giường. Đó là lý do vì sao anh cứ phải đi xin lỗi những người con gái nói yêu với anh, kể cả có là đĩ hay ko là đĩ. Vì anh cũng là một thằng đĩ đực không hơn không kém. Xã hội không chấp nhận anh. Cũng như xã hội không chấp nhận Thụy. Nên anh và Thụy mới chuyển về ở cái căn hộ rách nát tầng 7 chung cư để che mắt thiên hạ. Hai người sống như vợ chồng, mà thực chất chưa một đêm nào hai người chung giường.
o0o

11h tối, cổng căn biệt thự duy nhất còn sáng đèn trong một dãy biệt thự xây sẵn bật mở. Anh dắt xe vào biệt thự của lão sếp mà như đi vào hang hùm. Hít một hơi thật sâu, anh đẩy cửa vào phòng khách. Hắn ta ngồi trên salon, mặc độc một cái boxer, miếng nhấm nháp chút rượu vang đỏ trong ly thủy tinh. Không phủ nhận rằng hắn ta đẹp trai, nhưng cái kiểu cách vừa đểu vừa man trá của hắn làm anh ghét. Và một điều nữa, hắn ta vô cùng dâm đãng. - Đến rồi hả em? Có muốn nhấp chút rượu vang không? - Vừa nói hắn vừa đưa ly rượu về phía anh. - Không, anh làm gì thì làm nhanh lên. - Anh nói, rồi đi về phía phòng ngủ của hắn. - Vội vàng thế em? Hay là hứng rồi? - Hắn cười cái điệu cười của một con yêu râu xanh, uống hết rượu trong ly. Hắn ngật ngưỡng đi về phía anh. - Tôi mệt, anh làm nhẹ tay chút. - Được thôi được thôi - vẫn cái kiểu cười đó. Hai người đàn ông trần như nhộng lại lên giường. Anh không nói một lời. ... - Ah... ah... ah sắp rồi sắp rồi em ơi... vào mạnh nữa... nữa.... ah.... Tiếng rên của con bò cái động dục đó làm Thụy chối tai, mà vẫn phải cố. Sau một tràng “Ahhhhhhhhhh...” dài, có vẻ như bà ta đã cực khoái, Thụy từ từ rút cái món đồ chơi bằng chất dẻo ra khỏi cái bộ phận sinh dục đang ướt nhẹp những nước của bà ta. Cô mệt nhoài. - Em đi tắm. - Cô bỏ mặc bà ta lăn lóc trên giường, nhoài người lấy khăn tắm rồi vào phòng vệ sinh xả nước. Liếc nhìn đồng hồ, 1h50 sáng. Không biết lúc này anh đã về tới nhà chưa? Có bị bọn kia đánh nữa không?... Lúc cô đẩy cửa phòng tắm ra, bà ta đang ngồi trước gương bôi trét lên người một thứ kem trắng da từ ngọc trai. - Từ nay em chỉ cần đến vào 2, 4, 6 thôi nhé! - Sao vậy? - 3,5,7 chị có người “kèm” rồi em ạ! Thằng này được lắm! - Chị túng đến nỗi phải tìm giai rồi à? - Túng mà vớ được một thằng như thằng đấy thì chị cũng mãn nguyện. Bà ta nói xong rồi cười, ra chiều thích thú. Thụy cũng không thắc mắc nữa. Sáng mai cô phải nộp bức tĩnh vật cho bài kiểm tra học kì, mà đến bây gờ bức tranh chỉ mới hoán thành một nửa. Lấy tiền trong chiếc ví da mà không đếm như thường lệ, cô mệt mỏi chào bà ta rồi về. Anh không có nhà. Cô dựng giá vẽ, vừa cố hoàn thành cho xong bức tranh, vừa trông anh về. 4h50, anh lập cập về đến nhà. Cô im lặng đưa anh vào giường ngủ. Gương mặt anh vốn đã hốc hác nay lại càng xanh xám như một bệnh nhân ung thư. Tội nghiệp anh. Mà Thụy cũng buồn ngủ lắm rồi. Cô gục bên anh. o0o

Đồng hồ réo inh ỏi, anh đưa tay đến tắt, đồng thời liếc mắt nhìn. 6h sáng. Sáng, Thụy phải đi học. Anh vội dậy định sang phòng Thụy thì thấy cô đang nằm ngay bên chân mình. Cô ngủ ngồi, đầu nghiêng tựa vào chân anh. Lúc Thụy ngủ, trông cô vẫn xinh. Anh đưa tay gạt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa ngang mặt. Tội nghiệp, cô ấy thức cả đêm qua. Thụy từ từ mở mắt. Nắng rọi vào mắt làm cô choàng tỉnh, nhìn anh với đôi mắt hình dấu hỏi “Mấy giờ rồi?”. Anh cười “Mới 6 giờ thôi! Em chuẩn bị đi là vừa.” Dụi mắt, vươn vai, ngáp dài... Thụy chạy tọt vào phòng tắm. Đến lúc cô đi ra thì anh đã... ngủ trở lại. Bỗng dưng cô thấy mình muốn hôn lên trán anh một cái. Thế là hôn. Rồi cô vội thu xếp bức vẽ, màu, chì... đi học. Thụy vừa bước ra khỏi cửa thì anh mở mắt. Đưa tay lên trán. “Lạ thật!” Rồi mi mắt anh lại sụp xuống. ... - Anh làm cái gì vậy? Anh buông ra. Anh... Áhhhh... Tiếng thét dài làm anh bừng tỉnh, thở hắt. Thì ra chỉ là giấc mơ. Cái giấc mơ chết tiệt cứ ám ảnh anh mấy năm nay. Cái giấc mơ cứ gợi nhắc anh về ký ức nhức nhối của gia đình mình - cái gia đình mà từ đó, anh lớn lên như một người đồng tính. Bố mẹ anh ly dị. Anh ở với mẹ, và một người anh, hơn anh 9 tuổi. Năm đó anh 13 tuổi. Và người mẹ luôn vắng nhà vì những chuyến làm ăn xa của anh không hề biết rằng, con trai út của mình đã bị chính thằng anh... “làm nhục” không biết bao nhiêu lần. Anh trai của anh cũng là gay. Anh trở thành gay từ đó - năm mình 13 tuổi. Anh tách ra ở riêng lúc 22 tuổi. Bốn năm nay, cái giấc mơ đó cứ ám ảnh anh như một cây thép nhọn nung nóng chọc vào da thịt. Đó là lần đầu tiên anh biết đến tình dục. Đó cũng là lần đầu tiên anh bị “làm nhục”. Quá khó để anh có thể quên được lần đầu tiên anh bị cái đàn ông của một người khác đưa sâu vào hậu môn mình. Bỏng rát. Từ đó đến nay anh bị “làm nhục” bao nhiêu lần rồi cũng không nhớ. Giữa cái cuộc sống chật vật bon chen này, kiếm sống không phải dễ. Anh phải làm một thằng đĩ đực để kiếm sống. Mà với anh cái công việc này nó cũng... không quá nặng nhọc. Trong khi người ta làm một tháng chưa tính đến tiền triệu thì sau mỗi lần anh “đi làm” về, trong túi ít nhất cũng hơn 200 USD . Số tiền lương anh làm ở công ty quảng cáo sản phẩm một tháng không thể nhiều hơn 1/5 số đó.Thụy cũng vậy. Cô kiếm tiền để tiếp tục ngồi trên ghế trường Mỹ thuật cũng bằng cách đó, so với anh chỉ khác đối tượng và số tiền kiếm được mà thôi. Anh tình cờ gặp Thụy trong một sàn nhảy. Thế là hai người quen nhau, thấy hợp, lại “đồng cảnh ngộ”. Chính Thụy là người nảy ra ý kiến sống chung trước. Anh thấy... điều đó không quá khó, mà cũng có ích - có bạn lúc này nọ, cũng tránh ánh mắt mọi người dòm ngó. Có điều mọi người có dòm ngó hay không thì anh với Thụy cũng phải bò ra làm thân trâu ngựa cho những con người “giàu tình cảm mà thiếu tình dục”. Chưa kể đến chuyện xã hội đang phản đối rầm rộ những loại người như anh và Thụy. Anh hiểu. Thụy cũng hiểu. Kết cục của họ rồi sẽ chẳng tốt đẹp gì. Bằng chứng là anh cứ một tuần ít nhất nằm liệt giường một lần, để cho Thụy chăm sóc với bông băng, thuốc đỏ, thuốc giảm đau... 2b continued... o0o
| | |
|